Thứ Năm, 18/12/2025, 10:01 (GMT+1)

Thế là rốt cuộc cũng chẳng có phép màu nào xảy ra!

Hôm nay lịch ghi rõ ràng bảy cái Termin. Nghe thì cũng có vẻ tươm. Bảy cái Termin giữa thời buổi mười mét vuông đất đẻ ra ba cái tiệm Nails, khách đi ngang thì đông, còn khách vào Tiệm thì lác đác, lẻ loi như con thuyền không lái lạc trên biển cả mênh mông… Nghĩ thế lại thấy lòng ấm lên một tí rồi tự nhủ: Thôi thì cứ đều đều thế này, kiểu gì Tết cũng có món lẩu với tôm loại 8/12 mà ăn cho ấm lòng!

Sáng mở cửa, anh Đạt bước chân trái vào tiệm. Mặt tái mét. Sực nhớ ra điều gì, anh lật đật bước lại, đổi chân phải. Hú vía. Tổ sư cái vận. Pha ấm chè xong, lấy giẻ lau qua bàn thờ ông Thần Tài cho có lệ, đốt nén nhang, chắp tay lầm rầm:

“Phù hộ cho khách vào như nước, khách ra từ từ.”

Em tò mò hỏi:

“Thế khách vào như nước mà ra từ từ thì… hóa ra khách ngồi đợi cả tiếng à?”

Anh Đạt giật mình, tay vẫn chắp, mồm sửa ngay:

“À quên, khách vào như nước, khách ra cũng như nước.”

Vợ em đang rơm rớm nước mắt xem chương trình: Như chưa hề có cuộc chia ly, cũng phải ngẩng đầu lên, cau mày:

“Thế làm móng kiểu đéo gì mà như bị ỉa chảy thế hả anh? Kiểu đi ra nước à.”

Anh Đạt câm như hến.

Mười giờ rưỡi. Chưa thấy bóng khách đâu thì điện thoại rung. Bà Lena là khách ruột báo phải vào viện, tuần sau mới đến. Em thầm nghĩ: Kệ mẹ nó, vẫn còn sáu khách, dù sao vẫn còn những vì sao le lói trên bầu trời đen tối!

Mười hai giờ trưa, em ra đứng cửa ngó nghiêng con phố, mắt dán vào từng cái bóng người đi qua. Chuông điện thoại lại réo. Anh Đạt nghe máy, mặt xị xuống như bát bún riêu thiếu rau sống:

“Mẹ con bà Uta hôm nay xe hỏng, không đến.”

Lúc ấy em thề, nhìn anh Đạt đứng lẩm nhẩm hát: “Mùa này trời không có nắng…” mà lòng nặng trĩu, xót xa như bị ai sát muối.

Khách chưa thấy đâu, đã thấy anh Đạt với con Lụa lục đục đổ mì tôm ăn trưa. Cổ nhân nói cấm có sai: giàu thì tham việc, thất nghiệp thì tham ăn. Thời gian lặng lẽ, nặng nề trôi đi.

Một giờ chiều, cuối cùng cũng có một ông vào làm chân mở hàng. Cả tiệm ba người xúm vào phục vụ, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Vua chúa ngày xưa chắc cũng chỉ được đến thế mà thôi, em luôn nhắc nhở nhân viên: khi tiệm vắng khách, thì chất lượng và tinh thần phục vụ mình phải đặt lên hàng đầu.

Và đến lúc trả tiền, ông rút cái Gutschein ba mươi euro do vợ mua tặng sinh nhật. Không khí trong tiệm lạnh hẳn đi, lạnh như nhà xác mới quét vôi.

Ba giờ, hai em Thổ hớn hở bước vào, bảo hôm nay có Termin. Cả tiệm như sống lại. Hy vọng le lói. Chúng hỏi giá, đòi vẽ hoa, gắn đá đủ kiểu, xong chốt câu nhẹ như bông tuyết giữa mùa Noel:

“Ba lăm euro được không?”

Em nghe mà ruột gan như bị ai bóp. Một bộ móng bằng ba cái Döner. Thà ăn bánh mì chấm Maggi còn hơn làm với cái giá này. Tiễn hai con Thổ ra cửa, lòng thanh thản lạ thường.

Còn một Termin cuối. Trời sập tối. Phố lên đèn mà lòng trống vắng. Người đi thưa dần như hy vọng cuối cùng của em.

Trong tiệm, vợ em ngáy khe khẽ. Anh Đạt đi rón rén, sợ đánh thức vợ em dậy lúc ế khách, lỡ lại sinh ra chuyện không hay. Con Lụa thì ngồi lì trong nhà vệ sinh, chẳng biết đi ỉa thật hay đi trốn đời, miệng hát khe khẽ:

“Thôi hết rồi… thôi hết rồi… còn chi nữa đâu…”

Và thế là, chẳng có phép màu nào xảy ra cả, người khách cuối cùng cũng ko xuất hiện.

Mọi người cho hỏi Weihnacht năm nay các tiệm anh chị thế nào, chứ tiệm em ế quá. Hay là tình hình chung vậy. Nghĩ nó buồn quá.

theo Mạnh Tuấn Lê (nhóm Hỏi đáp – Thắc mắc – Trả lời CHLB Đức)

Bạn Đọc Viết

Bình luận 0

Chưa có bình luận nào.

Khám phá thêm từ ketnoi.de

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc