Đình Bắc của U23 Việt Nam bất ngờ được “đại gia” Đức Dortmund gọi tên
Đình Bắc gây chú ý tại U23 châu Á 2026 khi bất ngờ được ông lớn nước Đức Borussia Dortmund gọi tên bằng thông điệp đặc biệt sau màn trình diễn ấn tượng. Việc U23…

Châu Á – Từ Hà Nội, Bangkok đến Seoul hay Tokyo, bữa sáng ở châu Á đang dần bước ra khỏi khuôn khổ một bữa ăn vội vã để trở thành “phần mở đầu” cho cả ngày sống và làm việc, nơi người ta có thể nhìn thấy rất rõ nhịp sống đô thị, sức ép thời gian và cả những nỗ lực giữ gìn bản sắc giữa làn sóng toàn cầu hóa. Từ những quán phở vỉa hè lúc tờ mờ sáng, xe hủ tiếu gõ len lỏi trong hẻm nhỏ đến cửa hàng tiện lợi mở 24/7 với cơm nắm, mì hộp, bữa sáng phản ánh chính xác xã hội đó đang thay đổi theo hướng nào.
Ở Việt Nam, bữa sáng truyền thống vẫn gắn chặt với các món nóng như phở, bún riêu, bún bò, xôi, bánh mì, vốn được xem là “nhiên liệu” cho một ngày làm việc dài, đặc biệt với tầng lớp lao động và công chức văn phòng. Không chỉ đơn thuần là lựa chọn ẩm thực, việc ghé quán phở quen, gặp lại chủ quán, nhìn dòng người xe cộ buổi sớm đã trở thành một phần của nhịp sống đô thị, nơi mỗi người tìm thấy cảm giác ổn định giữa cuộc sống đầy biến động. Tuy vậy, song song với đó, các mô hình cà phê – bánh ngọt, đồ ăn nhanh phương Tây và đồ đóng gói sẵn đang lấn dần, nhất là quanh các tòa nhà văn phòng, đại học, khu chung cư mới.
Ở góc độ xã hội học, bữa sáng cho thấy rất rõ khoảng cách thế hệ trong cùng một gia đình. Thế hệ ông bà, cha mẹ vẫn ưu tiên các món nước nóng, chế biến tại nhà hoặc ăn ở quán quen, coi trọng sự đầy đặn và tính “no lâu”, trong khi lớp trẻ chấp nhận một phần ăn gọn nhẹ, tiện mang đi như bánh mì, sandwich, onigiri, cà phê sữa đá ly nhựa. Sự chênh lệch này không chỉ là chuyện khẩu vị mà phản chiếu khác biệt về nhịp sống, thời gian di chuyển, cách làm việc và cả mô hình gia đình khi nhiều người trẻ rời quê, sống một mình ở đô thị.
Trong khu vực, mỗi thành phố lớn có một “chân dung bữa sáng” rất riêng nhưng đều bị chi phối bởi tốc độ đô thị hóa. Ở các đô thị du lịch như Bangkok hay Singapore, bữa sáng vừa phục vụ người bản địa vừa phải “chuẩn hóa” để phù hợp khách quốc tế, khiến những món ăn như cháo, mì, dimsum, cơm nắm, bánh hấp được biến tấu theo hướng dễ tiếp cận hơn, ít đậm đà hơn so với bản gốc. Tại những thành phố chịu tác động mạnh từ văn hóa phương Tây, thực đơn sáng kiểu lai – kết hợp món địa phương và đồ nướng, cà phê pha máy – ngày càng phổ biến, đặc biệt trong giới trẻ có thu nhập trung bình trở lên.
Khi quan sát mô hình bữa sáng, có thể thấy rõ sự trỗi dậy của kinh tế dịch vụ nhỏ lẻ ở tầng vỉa hè và bán hàng rong. Những gánh bún, xe bánh mì, quầy xôi sáng hoạt động theo khung giờ rất chặt – thường từ 5 giờ đến khoảng 9 giờ – tận dụng cao điểm giao thông để tối đa hóa doanh thu trong thời gian ngắn. Đằng sau mỗi suất ăn giá vừa phải là cả chuỗi cung ứng nhỏ: người làm giò chả, lò bánh mì, đầu mối rau sống, thịt cá…, tạo nên một “nền kinh tế bữa sáng” vận hành âm thầm nhưng đóng góp đáng kể cho sinh kế đô thị.
Tuy nhiên, cùng với nhịp sống nhanh hơn là những lo ngại ngày càng rõ về dinh dưỡng và sức khỏe. Nhiều món ăn sáng ưa chuộng ở các đô thị châu Á có xu hướng nhiều tinh bột, chất béo, muối, trong khi thiếu rau xanh và chất xơ, dẫn đến nguy cơ tăng cân, rối loạn chuyển hóa nếu duy trì lâu dài. Không ít chuyên gia dinh dưỡng những năm gần đây liên tục khuyến nghị cân bằng bữa sáng với lượng đạm vừa phải, thêm trái cây, sữa chua, ngũ cốc nguyên cám, nhưng thực tế việc thay đổi thói quen không hề dễ dàng, nhất là với người phải di chuyển sáng sớm, ít thời gian chuẩn bị tại nhà.
Sự bùng nổ của các ứng dụng giao đồ ăn cũng đang định hình lại thói quen ăn sáng, nhất là tại tầng lớp nhân viên văn phòng và người trẻ ở thành phố lớn. Thay vì bước ra khỏi nhà, nhiều người chọn vài thao tác trên điện thoại để có phở, bún, xôi hay cà phê giao tận nơi, điều này gia tăng sự tiện lợi nhưng đồng thời làm mờ dần trải nghiệm ăn sáng tại chỗ, vốn gắn với giao tiếp xã hội trực tiếp. Ở chiều ngược lại, các quán ăn nhỏ buộc phải thích nghi, thiết kế suất ăn “take-away” gọn, đóng hộp sạch, tận dụng nền tảng số như một kênh doanh thu quan trọng chứ không còn phụ thuộc hoàn toàn vào khách qua đường.
Từ góc nhìn văn hóa, bữa sáng còn là “điểm tựa ký ức” của nhiều người xa quê. Một tô bún cá theo đúng kiểu miền biển, ổ bánh mì kẹp chả lụa, đĩa cơm tấm sườn trứng… ở giữa thành phố lớn không chỉ giải quyết cơn đói mà còn phần nào xoa dịu cảm giác lạc lõng, nhất là với người lao động nhập cư. Không ngẫu nhiên mà nhiều hàng quán thành công thường biết cách kể câu chuyện gắn bữa sáng với vùng miền, với những ký ức gia đình, khiến món ăn trở thành cầu nối giữa quá khứ và hiện tại.
Trong bối cảnh biến đổi khí hậu và áp lực môi trường ngày càng hiện hữu, bữa sáng ở các đô thị châu Á cũng bắt đầu được nhìn dưới lăng kính bền vững. Việc sử dụng hộp xốp, túi nylon, ly nhựa dùng một lần cho các phần ăn sáng mang đi gây nên lượng rác thải khổng lồ, tạo sức ép lên hệ thống thu gom và xử lý. Một số thành phố đã khuyến khích dùng hộp cá nhân, cốc tái sử dụng hoặc bao bì phân hủy sinh học, nhưng để thay đổi thói quen tiêu dùng buổi sáng – vốn diễn ra rất nhanh và nhiều khi mang tính “tự động” – sẽ cần thời gian cũng như các chính sách hỗ trợ cụ thể.
Nhìn rộng hơn, cách một xã hội đối xử với bữa sáng cho thấy họ ưu tiên điều gì: sự tiện lợi, tiết kiệm, sức khỏe hay bản sắc. Ở châu Á, vùng đất được xem là “thiên đường ẩm thực đường phố”, bữa sáng vẫn là mặt trận mà ở đó các giá trị truyền thống còn đủ sức cạnh tranh với mô hình công nghiệp hóa và toàn cầu hóa. Câu chuyện phở sáng Việt Nam, cháo nóng Hàn Quốc, dimsum Trung Hoa hay cơm nắm Nhật Bản không chỉ dừng ở việc no bụng đầu ngày, mà là cách người dân gìn giữ một phần căn cước văn hóa trong đời sống hiện đại đang thay đổi từng giờ.
Bạn chưa nhập nội dung bình luận.
Chưa có bình luận nào.
Bình luận 0