Đồng hồ Ngày tận thế chỉ còn 85 giây trước nửa đêm
Ngày 27-1, Bulletin of the Atomic Scientists (Bản tin các nhà khoa học nguyên tử) công bố điều chỉnh Đồng hồ Ngày tận thế xuống mức 85 giây trước nửa đêm, mức cảnh báo cao…
Hoa Kỳ – Rowan MacKenzie, 40 tuổi, sống ở bang Missouri, thuộc nhóm người Mỹ ngày càng đông đảo tin rằng thế giới có thể rơi vào hỗn loạn chỉ sau một biến cố lớn. Thay vì phó mặc cho chính phủ hay lực lượng cứu hộ, bà chọn cách chủ động tích trữ lương thực, tiền mặt và chuẩn bị sẵn các túi khẩn cấp để gia đình có thể tự xoay xở trong những kịch bản tồi tệ nhất. Trong cộng đồng “prepper” – những người có lối sống chuẩn bị cho thảm họa – Rowan được xem là một gương mặt nổi bật với triết lý ưu tiên tự lực và khả năng sinh tồn dài ngày.
Nhiều năm trước, Rowan từng đầu tư một hầm trú ẩn trị giá 423.000 USD, được trang bị lượng thực phẩm đủ cho cả nhà dùng trong hai năm. Không gian này được thiết kế để gia đình có thể sống tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, phòng trường hợp chiến tranh, khủng bố hoặc các sự cố hạ tầng nghiêm trọng khiến chuỗi cung ứng sụp đổ. Tuy nhiên, áp lực vật giá leo thang, chi phí sinh hoạt và duy trì hầm ngày càng đắt đỏ đã buộc bà phải bán đi tài sản mà mình từng coi là “pháo đài cuối cùng”. Việc từ bỏ hầm trú ẩn không làm Rowan bớt lo lắng, mà buộc bà phải tìm một chiến lược mới phù hợp với ngân sách khiêm tốn hơn.
Hiện tại, thay vì dồn toàn bộ nguồn lực vào một cơ sở cố định, Rowan chuyển sang cách chuẩn bị linh hoạt hơn, tập trung vào các “túi thoát hiểm” – bug-out bag – cho từng thành viên trong gia đình. Mỗi túi đều được sắp xếp sẵn nước uống, đồ hộp, quần áo dự phòng, vật dụng vệ sinh cá nhân và sạc điện thoại dự phòng để có thể rời nhà trong vài phút mà vẫn đảm bảo sống sót trong những ngày đầu hỗn loạn. Cách làm này giúp họ không bị “mắc kẹt” ở một điểm duy nhất, giảm rủi ro nếu khu vực sinh sống trở thành điểm nóng xung đột hoặc thiên tai.
Trong giới sinh tồn, khái niệm “72 giờ vàng” là nguyên tắc nền tảng mà hầu hết các prepper đều thuộc nằm lòng. Thực tế cho thấy sau một thảm họa quy mô lớn, từ bão lũ, động đất cho đến tấn công khủng bố, lực lượng cứu hộ thường cần khoảng ba ngày để dọn đường, khôi phục liên lạc và tiếp cận đầy đủ các khu vực bị ảnh hưởng. Trong quãng thời gian này, mỗi gia đình gần như phải hoàn toàn tự túc về nước uống, thực phẩm, thuốc men và cả phương tiện liên lạc – điều mà rất ít người thành thị chuẩn bị nghiêm túc.
Với Rowan, 72 giờ đó là ranh giới giữa hoảng loạn và chủ động. Bà cho rằng chỉ cần một sự cố mất điện diện rộng, tắc nghẽn giao thông hoặc rối loạn tại siêu thị cũng đủ khiến người dân hoảng sợ, dẫn đến cảnh chen lấn, tranh giành hàng thiết yếu. Bởi vậy, việc đã có sẵn túi thoát hiểm ở cửa ra vào, trong xe hơi, thậm chí tại nơi làm việc giúp gia đình bà giảm bớt phụ thuộc vào các kịch bản hỗ trợ mà không ai dám chắc thời điểm diễn ra.
Phong trào tích trữ sinh tồn ở Mỹ không còn là hoạt động của một nhóm nhỏ bị coi là cực đoan mà đang lan rộng trong tầng lớp trung lưu, đặc biệt sau những cú sốc như đại dịch, khủng hoảng năng lượng hay các xung đột quân sự gần đây. Nhiều gia đình đổ tiền vào đồ hộp, bình lọc nước, bộ dụng cụ y tế, máy phát điện mini, thậm chí dự trữ cả tiền mặt đề phòng hệ thống ngân hàng hoặc mạng lưới thanh toán gặp trục trặc. Mối quan tâm chung không chỉ là “tận thế” theo nghĩa tuyệt đối, mà là chuỗi những gián đoạn kéo dài đủ lâu để làm tê liệt cuộc sống vốn dựa nặng vào công nghệ và dịch vụ.
Bạn chưa nhập nội dung bình luận.
Chưa có bình luận nào.
Bình luận 0