Sân bay Teruel – “khu nghỉ dưỡng” của đội bay Qatar Airways giữa căng thẳng Trung Đông
Qatar Airways vừa điều 20 máy bay đến sân bay Teruel, miền Đông Tây Ban Nha, để bảo quản tạm thời trong bối cảnh lịch trình bay bị cắt giảm mạnh do các hạn chế…
Israel – Cuộc phỏng vấn với chị Nguyễn Thị Kim bị cắt ngang bởi tiếng còi báo động vang vọng. Đầu dây bên kia, tiếng mọi người gọi nhau chạy bộ lẫn bước chân dồn dập xuống cầu thang hầm trú ẩn vang lên rõ mồn một. Đó là khoảnh khắc thực tế nhất về cuộc sống của người phụ nữ 45 tuổi quê Đồng Nai đang sinh sống tại Tel Aviv.
Từ khi chiến sự bùng nổ ngày 28/2 đến tối 4/3, gia đình chị đã phải chạy xuống hầm trú ẩn tới 46 lần. “Tiếng chuông báo động trên điện thoại giờ thành nỗi ám ảnh kinh hoàng”, chị Kim chia sẻ trong lúc cố giữ bình tĩnh. Chị lấy chồng Do Thái đã 16 năm, quen dần với cảnh tên lửa đánh chặn xé toạc bầu trời, nhưng đợt xung đột Mỹ-Israel tấn công Iran lần này vượt quá sức chịu đựng.
Chiến dịch quân sự bắt đầu từ sáng 28/2, khi quân đội Mỹ và Israel không kích các cơ sở quốc phòng, tình báo Iran cùng nhiều quan chức cấp cao, khiến Lãnh tụ Tối cao Ali Khamenei và hàng loạt tướng lĩnh thiệt mạng. Iran đáp trả dữ dội bằng hàng loạt tên lửa đạn đạo và máy bay không người lái tự sát, biến Israel cùng các căn cứ Mỹ ở Jordan, UAE, Bahrain thành mục tiêu chính. Cuộc sống gia đình chị Kim đảo lộn hoàn toàn: công việc của chị và chồng, anh Dani Golbari 63 tuổi, tê liệt; hai cậu con trai 13 và 5 tuổi phải nghỉ học ở nhà.
Mỗi lần còi hú, cả nhà chỉ kịp vớ ba lô chứa bánh kẹo, nước uống, đồ chơi cho con nhỏ rồi lao xuống hầm công cộng gần nhà. Có hôm, vừa nấu cơm dở dang thì báo động lại réo, buộc mọi người bỏ dở bữa ăn. Con trai út thường khóc đòi đi vệ sinh ngay cửa hầm nhưng phải quay vào vì còi hú liên hồi. “Dưới hầm chật hẹp, đông người nhưng ai cũng bình tĩnh, nhường nhịn nhau, không xô đẩy”, chị kể, giọng đầy xúc động.
Áp lực không chỉ từ bom đạn mà còn từ sự bất định. Chị Kim lo lắng cho sức khỏe tinh thần các con, nhất là cậu út mới 5 tuổi, suốt ngày chứng kiến cha mẹ chạy vội. Chồng chị, một người Israel kỳ cựu, cố trấn an bằng cách kể chuyện vui trong hầm, nhưng chính anh cũng mệt mỏi vì mất việc. Họ chỉ dám nấu ăn nhanh, ngủ chập chờn vài giờ, luôn thủ sẵn giấy tờ tùy thân.
Dù vậy, cộng đồng người Việt ở Israel vẫn giữ tinh thần lạc quan. Các nhóm chat trên mạng xã hội chia sẻ kinh nghiệm trú ẩn, động viên nhau. Chị Kim gửi lời nhắn về quê: “Mọi người ở Việt Nam yên tâm, chúng tôi ổn. Mong chiến sự sớm kết thúc để cuộc sống trở lại bình thường”.
Bạn chưa nhập nội dung bình luận.
Chưa có bình luận nào.
Bình luận 0