Giáo viên dạy nhảy ở Pháp bị cáo buộc đánh thuốc mê và cưỡng hiếp ít nhất 14 phụ nữ
0:00/0:00
CH Pháp – Phiên tòa kín tại Aix-en-Provence, miền nam nước Pháp, đang phơi bày một trong những vụ bê bối lạm dụng tình dục gây rúng động dư luận: một giáo viên dạy nhảy 47 tuổi, Cyril Z., bị cáo buộc đánh thuốc mê và cưỡng hiếp ít nhất 14 phụ nữ trong suốt khoảng một thập kỷ, đồng thời bí mật quay phim hàng chục nạn nhân khác.
Theo hồ sơ điều tra, mô thức lặp lại nhiều lần: ông ta tiếp cận phụ nữ trong bối cảnh các buổi khiêu vũ, xây dựng hình ảnh chuyên nghiệp, đáng tin cậy, sau đó mời họ tới không gian riêng – thường dưới danh nghĩa “thôi miên trị liệu” – rồi dùng rượu và thuốc an thần mạnh để khiến nạn nhân mất ý thức.
Bản cáo trạng cho thấy câu chuyện này không chỉ là một chuỗi hành vi tội phạm cá nhân, mà còn là bài học đắt giá về cách một nghề nghiệp gắn với sự tin tưởng và gần gũi cơ thể có thể bị lợi dụng khi các cơ chế cảnh báo, tố cáo và xử lý ban đầu không được vận hành hiệu quả.
Một thập kỷ im lặng và những tín hiệu bị bỏ qua
Ngay từ năm 2010, ít nhất hai phụ nữ – gồm một người em họ và một nữ đồng nghiệp – đã tố cáo Cyril Z. có hành vi lạm dụng, và đến năm 2012 xuất hiện thêm một người phụ nữ thứ ba, nhưng các tố cáo này đều không dẫn tới điều tra sâu và không để lại hậu quả pháp lý rõ ràng. Việc những cảnh báo ban đầu bị bỏ qua, hoặc không được xử lý đủ quyết liệt, đã tạo điều kiện cho mô thức lạm dụng tiếp diễn trong nhiều năm, cho tới khi một nữ sinh viên 24 tuổi đệ đơn tố cáo vào năm 2019, cáo buộc bị đánh thuốc mê và cưỡng hiếp sau khi gặp ông ta tại một buổi khiêu vũ và chấp nhận buổi “thôi miên” tại căn hộ riêng.
“Thôi miên”, thuốc an thần và chiến lược chiếm đoạt cơ thể
Theo kết quả điều tra, ADN của bị cáo được tìm thấy trên móng tay và đồ lót của nữ sinh viên đã tố cáo năm 2019, trong khi xét nghiệm độc chất phát hiện zolpidem – một loại thuốc an thần mạnh – trong cơ thể nạn nhân. Việc tự xưng là “nhà thôi miên”, cộng với bối cảnh gặp gỡ ban đầu tại môi trường khiêu vũ, tạo nên lớp vỏ hợp lý cho những cuộc gặp riêng, nơi ranh giới giữa “trải nghiệm trị liệu khác lạ” và cái bẫy mất kiểm soát bị cố tình làm mờ.
Camera bí mật và quyền kiểm soát hình ảnh cơ thể
Khi khám xét nơi ở của bị cáo, các nhà điều tra phát hiện hàng chục video ghi lại cảnh lạm dụng các phụ nữ trẻ, được quay mà không hề có sự đồng ý của họ, qua đó làm rõ thêm mức độ hệ thống trong hành vi phạm tội: không chỉ cưỡng hiếp, mà còn biến nạn nhân thành “đối tượng lưu trữ” trong bộ sưu tập riêng tư. Theo thông tin từ truyền thông Pháp, những đoạn video này là một trong các bằng chứng chủ chốt để tái dựng chuỗi hành vi lặp lại với ít nhất 14 phụ nữ trong vòng mười năm, đồng thời hé lộ thêm khoảng 20 phụ nữ khác có thể đã bị quay lén.
Trong thời đại kỹ thuật số, xâm hại tình dục không dừng lại ở hành vi cơ thể, mà kéo dài dưới dạng nguy cơ bị phát tán, trao đổi hoặc sử dụng lại các hình ảnh, video được quay trái phép. Đối với nạn nhân, việc biết mình bị ghi hình bí mật khiến sang chấn trở nên dai dẳng, vì cảm giác bị “cầm giữ” thêm một lần nữa trong ổ cứng hoặc điện thoại của kẻ lạm dụng, ngay cả khi họ đã thoát khỏi căn phòng nơi tội ác diễn ra.
Phiên tòa kín: cân bằng giữa minh bạch và bảo vệ nạn nhân
Phiên tòa tại Aix-en-Provence được tổ chức kín theo yêu cầu của một trong các nguyên đơn, người tham gia với tư cách đồng nguyên đơn, cho thấy tòa án chấp nhận hy sinh một phần tính công khai để bảo vệ quyền riêng tư và sức khỏe tinh thần của những người bị hại. Thẩm phán chủ tọa Roger Arata – người từng được biết đến qua vụ án gây chấn động liên quan đến nạn nhân Gisèle Pelicot – nhấn mạnh đây là quyền của đồng nguyên đơn, đặc biệt trong những vụ xâm hại tình dục có nhiều tình tiết nhạy cảm và nguy cơ tái tổn thương cao.
Quyết định xử kín đặt ra bài toán không dễ cho hệ thống tư pháp: làm sao vừa giữ được niềm tin của công chúng vào tính minh bạch, vừa đảm bảo nạn nhân không bị “xét xử lần thứ hai” trước dư luận. Khi các vụ xâm hại ngày càng được truyền thông theo dõi sát sao, mô hình phiên tòa kín – cùng với các biện pháp ẩn danh, hạn chế miêu tả chi tiết – có thể trở thành chuẩn mực cần được áp dụng nhất quán hơn, để khuyến khích nạn nhân lên tiếng mà không lo bị phơi bày.
Từ một lớp học khiêu vũ đến trách nhiệm xã hội
Theo hãng tin và các nguồn tư pháp, bị cáo đã thừa nhận một phần hành vi trước khi phiên tòa bắt đầu, song vẫn phủ nhận hoặc giảm nhẹ một số cáo buộc khác, trong khi phiên xử dự kiến kéo dài đến ngày 20.1, với sự tham gia của nhiều nạn nhân và luật sư đại diện.
Dù phán quyết cuối cùng thế nào, vụ án đã đặt ra những câu hỏi rõ ràng cho các trung tâm khiêu vũ, câu lạc bộ thể thao, cơ sở đào tạo tư nhân: hệ thống tuyển chọn, giám sát, tiếp nhận phản ánh đối với người hướng dẫn, huấn luyện viên và “chuyên gia trị liệu” đang thực sự hoạt động đến đâu.
Bình luận 0