Thứ Bảy, 14/3/2026, 10:43 (GMT+1)

Harvard gọi tên cô gái Bắc Ninh

Việt Nam – Đêm 6/3, trên chuyến du lịch cùng ông bà nội, Chu Thị Phương Anh (SN 2004, xã Tam Giang, Bắc Ninh) mở email mà cô đã chần chừ để nguyên suốt cả đêm hôm trước: thông báo kết quả tuyển sinh từ Đại học Harvard. Khi dòng chữ “chúc mừng trúng tuyển chương trình thạc sĩ Đổi mới giáo dục” hiện ra, cô gái trẻ hét lên vì sung sướng, nước mắt lưng tròng giữa khoang xe. Đó là khoảnh khắc khép lại nhiều năm nỗ lực thầm lặng và mở ra hành trình mới ở một trong những trường đại học danh giá nhất thế giới.

Trước đó, khi nhận email của Harvard vào buổi tối, Phương Anh đã không đủ can đảm mở ra. “Em sợ nếu kết quả không như mong đợi thì sẽ rất buồn, nên cứ để đó rồi đi ngủ”, cô kể lại với nụ cười. Thay vì ngay lập tức đối diện, cô để nguyên thông báo trong điện thoại, để nỗi hồi hộp xen lẫn hy vọng kéo dài sang ngày hôm sau.

Sáng 7/3, trên đường cùng ông bà đi chơi, cô quyết định không trì hoãn thêm. Chỉ vài giây sau khi bấm mở, mọi lo lắng tan biến, nhường chỗ cho niềm vui vỡ òa. Cô gái Bắc Ninh chính thức trở thành tân học viên cao học ngành Đổi mới giáo dục tại Harvard, ngôi trường mà trước đây cô từng nghĩ chỉ có trong mơ.

Ngay sau đó, Phương Anh quay một đoạn video ngắn ghi lại phản ứng của mình và chia sẻ lên mạng xã hội. Trong clip, cô vừa cười, vừa khóc, còn người thân xung quanh không giấu nổi vẻ tự hào. Đoạn video nhanh chóng nhận được nhiều lượt xem cùng vô số lời chúc mừng, động viên từ bạn bè và cộng đồng mạng, biến câu chuyện của cô thành nguồn cảm hứng lan tỏa.

Đằng sau khoảnh khắc vinh quang ấy là hành trình dài nhiều thử thách. Sinh ra trong một gia đình bình dị ở vùng quê Tam Giang, Phương Anh không có xuất phát điểm vượt trội về điều kiện kinh tế hay môi trường học tập. Nhưng chính những chuyến xe máy hơn 20 km mẹ chở đi học tiếng Anh suốt nhiều năm đã trở thành “nền móng” cho ước mơ vươn ra thế giới của cô.

Những buổi tối trời lạnh, hai mẹ con chạy xe giữa cánh đồng, chị đội gió, em ôm cặp sách, đã trở thành ký ức không thể quên. Với Phương Anh, đó không chỉ là quãng đường đến trung tâm ngoại ngữ mà còn là quãng đường mẹ âm thầm đồng hành cùng ước mơ “mơ lớn” của con gái. Từng giờ học tiếng Anh, từng cuốn sách, từng lần tập phát âm sai rồi sửa lại nhiều lần đã tích lũy dần sự tự tin để cô dám nghĩ đến chuyện du học.

Quá trình chuẩn bị hồ sơ vào Harvard cũng là một thử thách không nhỏ. Ngoài bài luận thể hiện rõ khát vọng đóng góp cho giáo dục, cô phải chứng minh được năng lực học thuật, khả năng nghiên cứu và tinh thần sẵn sàng dấn thân cho các dự án cộng đồng. Những trải nghiệm từ địa phương, nơi cô lớn lên, trở thành chất liệu chân thực cho hồ sơ, thay vì những thành tích hào nhoáng.

Khi biết con đỗ thạc sĩ Harvard, bố mẹ Phương Anh vừa mừng, vừa lo. Mừng vì những nỗ lực nhiều năm của con đã được đền đáp xứng đáng, lo vì chặng đường phía trước ở một môi trường hoàn toàn mới sẽ vô cùng áp lực. Trong bức ảnh gia đình ghi lại khoảnh khắc chia sẻ tin vui, người bố nở nụ cười hiền nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự trăn trở, như một cách nhắc con gái giữ vững bản lĩnh, không ngừng cố gắng.

Với cô gái 2004, lựa chọn ngành Đổi mới giáo dục không phải quyết định bộc phát. Từ những quan sát ở ngôi trường làng, ở lớp học thêm ngoại ngữ hay các hoạt động cộng đồng, cô sớm nhận ra vẫn còn nhiều khoảng trống trong việc giúp học sinh nông thôn tiếp cận tri thức và cơ hội bình đẳng. Mong muốn của cô là sau khi học tập, nghiên cứu ở Harvard, sẽ trở về đóng góp cho những đổi thay thiết thực trong giáo dục Việt Nam, đặc biệt với học sinh ở các vùng ngoài đô thị lớn.

Ái Vân

Bình luận 0

Chưa có bình luận nào.

Khám phá thêm từ ketnoi.de

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc