Thứ Ba, 9/12/2025, 08:02 (GMT+1)

300 euro 3 phòng ở Munich: Lỗ hổng giá thuê hay “di sản” thời gian

0:00 / 0:00

CHLB Đức – Một bức ảnh chụp hợp đồng thuê nhà lan truyền trên mạng xã hội đã tạo ra cơn chấn động lớn, phơi bày sự trớ trêu đến mức phi lý trong thị trường bất động sản Munich – thành phố đắt đỏ bậc nhất châu Âu. Giữa lúc giá thuê trung bình vượt mốc 20 Euro/m² và người trẻ chật vật tìm chỗ ở, một căn hộ ba phòng ngủ chỉ có giá 300 Euro (netto) đã trở thành biểu tượng cay đắng cho sự phân hóa sâu sắc.

Cơn “Sốc” Giá Giữa Tâm Bão Thị Trường

Munich, thủ phủ của Bavaria, từ lâu đã được mệnh danh là nơi có chi phí sinh hoạt cao ngất ngưởng, đặc biệt là giá nhà đất. Để thuê một căn hộ ba phòng (khoảng 70-80m²) hiện nay, người ta phải chi trả ít nhất 1.600 đến 2.000 Euro tiền thuê cơ bản (Kaltmiete). Vì lẽ đó, khi bức ảnh chụp một hợp đồng thuê căn hộ tương tự với mức giá vỏn vẹn 300 Euro xuất hiện trên diễn đàn Reddit, phản ứng của cộng đồng lập tức chuyển từ ngờ vực sang phẫn nộ và cuối cùng là sự thất vọng chua chát.

Sự kiện này không chỉ là một câu chuyện “may mắn” cá biệt; nó là một nhát cắt sắc lẹm phơi bày sự bất công rõ rệt giữa hai thế hệ người thuê nhà. Đối với thế hệ trẻ và những người nhập cư mới, những hợp đồng thuê nhà giá thấp này gần như là huyền thoại, là một “di sản” xa vời mà họ không bao giờ có thể chạm tới. Cảm giác bị loại trừ khỏi sự ổn định nhà ở trở nên hữu hình hơn bao giờ hết.

Dữ liệu thực tế càng làm tăng thêm bi kịch: Trong khi các hợp đồng mới nhất đang đẩy giá thuê lên mức kỷ lục, thì hàng ngàn căn hộ vẫn bị đóng băng ở mức giá của thập niên 80, 90 nhờ vào Luật Bảo vệ Người thuê (Mietrecht) nghiêm ngặt của Đức, tạo ra một rào cản tài chính khổng lồ giữa người cũ và người mới.

Giải Mã “Hợp Đồng Vàng”: Cơ Chế Phân Tầng Thị Trường

Mức giá 300 Euro cho một căn hộ ba phòng tại một vị trí tốt ở Munich không phải là một sai sót, mà là kết quả của cơ chế thị trường bị đóng băng. Đây thường là các hợp đồng thuê nhà cũ (Altverträge) được ký kết từ hàng chục năm trước, khi giá bất động sản và lạm phát còn ở mức thấp.

Mietvertrag meiner Großeltern von 1955
byu/battlebrot inMunich

Mặt khác, chính quyền Đức áp dụng các cơ chế kiểm soát giá thuê nghiêm ngặt, bao gồm cả Mietpreisbremse (Phanh giá thuê) – một quy định nhằm hạn chế việc tăng giá thuê đối với hợp đồng mới. Tuy nhiên, quy định này lại không ảnh hưởng đến các hợp đồng cũ, đồng thời cũng có nhiều kẽ hở cho các chủ nhà lách luật khi tái ký hoặc cho thuê lại. Điều này dẫn đến sự phân tầng rõ rệt:

  1. Thị trường cũ (Legacy Market): Là nơi tồn tại các hợp đồng thuê nhà giá rẻ, được bảo vệ gần như tuyệt đối, đôi khi chỉ được tăng giá theo một tỷ lệ rất nhỏ và định kỳ. Người may mắn giữ được những hợp đồng này có mức sống cao hơn đáng kể so với thu nhập.
  2. Thị trường mới (Open Market): Là nơi người thuê mới phải chấp nhận mức giá cao gấp 5-6 lần, phản ánh giá trị thị trường và chi phí đầu tư hiện tại. Sức ép tăng giá tại đây là không thể kiểm soát.

Chính sự chênh lệch này khiến chủ nhà không có động lực để cung cấp thêm nhà ở giá rẻ hoặc cải tạo các căn hộ cũ, vì lợi nhuận tiềm năng từ việc bán hoặc cho thuê lại với giá thị trường sẽ cao hơn nhiều so với việc duy trì hợp đồng cũ.

Áp Lực Lên Chính Sách và Tương Lai Nhà Ở

Câu chuyện “300 Euro” buộc các nhà hoạch định chính sách phải đối mặt với một sự thật khó khăn: Munich (và nhiều đô thị lớn khác của Đức) đang thất bại trong việc cân bằng giữa bảo vệ người thuê hiện tại và đảm bảo khả năng chi trả cho các thế hệ tương lai.

Việc bảo vệ người thuê nhà cũ là một chính sách xã hội quan trọng, nhưng khi sự bảo vệ này tạo ra sự chênh lệch thu nhập ảo và ngăn chặn nguồn cung nhà ở mới, nó trở thành một rào cản cho sự luân chuyển xã hội.

Các giải pháp đang được thảo luận bao gồm: tăng cường xây dựng nhà ở xã hội, siết chặt các quy định về Mietspiegel (bảng giá thuê tham chiếu) để đảm bảo giá thuê mới không vượt quá một ngưỡng nhất định so với giá thuê trung bình của khu vực, hoặc thậm chí là đánh thuế cao hơn đối với các tài sản trống.

Tuy nhiên, mọi sự can thiệp vào các “hợp đồng vàng” đều vấp phải sự kháng cự pháp lý mạnh mẽ từ phía chủ nhà và các vấn đề về quyền sở hữu cá nhân. Về cơ bản, chừng nào khoảng cách giữa “Di sản” 300 Euro và thực tế 2.000 Euro còn tồn tại, câu chuyện về nhà ở tại Munich sẽ vẫn là một bi kịch của sự bất bình đẳng.

Kết Luận

Câu chuyện về căn hộ 300 Euro ở Munich không phải là tin vui, mà là hồi chuông cảnh tỉnh. Nó không chỉ thể hiện khả năng sinh tồn của một tầng lớp may mắn, mà còn là minh chứng cho sự thất bại của thị trường trong việc tự điều chỉnh một nguồn tài nguyên cơ bản là nhà ở. Liệu các nhà làm luật có thể tìm ra điểm giao thoa giữa việc tôn trọng lịch sử hợp đồng và việc mở ra cánh cửa an cư cho thế hệ tiếp theo, hay Munich sẽ mãi là thành phố chỉ dành cho những người đã ổn định từ trước?

Trọng Nghĩa

Bình luận 1

Chưa có bình luận nào.

Khám phá thêm từ ketnoi.de

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc