Thứ Hai, 19/1/2026, 09:48 (GMT+1)

Túi analog và cuộc nổi loạn âm thầm chống lại điện thoại thông minh​

Nguồn: getty images
0:00 / 0:00

World – Chiếc túi vải tưởng như tầm thường đang trở thành biểu tượng mới của một thế hệ muốn thoát khỏi cảm giác bị điện thoại thông minh chi phối từng phút trong ngày. Không còn là món phụ kiện thời trang, “túi analog” được nhiều phụ nữ trẻ xem như một không gian nhỏ bé nhưng an toàn để bảo vệ sự tập trung, đời sống nội tâm và cả sức khỏe tinh thần của mình.

Ở bên ngoài, túi analog chỉ là một chiếc tote bằng vải, thường khá rộng, không gắn logo công nghệ, không màn hình, không dây sạc, không hứa hẹn tối ưu hay năng suất. Bên trong lại là một thế giới khác: sách giấy, sổ tay, bút, len và kim đan, khối Rubik, sách tô màu, nhật ký, đôi khi là chiếc máy ảnh nhỏ hoặc máy nghe nhạc không kết nối mạng. Điều làm chiếc túi này “cách mạng” không phải ở hình thức, mà ở lời mời rất cụ thể: hãy làm một việc khác bất kỳ – miễn là không phải lướt điện thoại.

Trên TikTok và Instagram, hàng loạt video #analogbag cho thấy những cô gái trẻ mở túi của mình và khoe “kho vũ khí” chống nghiện mạng xã hội: truyện tranh, bộ len đang đan dở, vở Sudoku, những bức vẽ phác thảo. Họ kể rằng việc chuẩn bị và mang theo chiếc túi này giúp mình ít chạm vào điện thoại hơn, cảm thấy bình tĩnh hơn trên đường đi làm, trong phòng chờ bác sĩ hoặc khi ngồi một mình ở quán cà phê. Với những ai đã trưởng thành từ thời chưa có smartphone, ý tưởng ấy nghe có vẻ vừa ngây thơ vừa buồn cười, bởi một chiếc túi đựng đồ “tay chân” từng là chuyện rất bình thường.

Tuy nhiên, với thế hệ sinh ra trong thời đại thông báo đẩy, feed vô tận và tin nhắn tức thì, túi analog lại giống một hành động kháng cự có ý thức. Nó tạo ra một “vùng ngoại tuyến” nhỏ gọn, luôn mang theo được, nơi bất kỳ hoạt động nào bên trong cũng không bị đo lường bằng lượt thích hay thời lượng xem. Đây không phải một cử chỉ hoài cổ quay lưng lại với hiện đại, mà là một nỗ lực tự sửa chữa trước sự mệt mỏi tích tụ sau hàng nghìn lần vô thức cầm điện thoại lên mà chính mình cũng không rõ để làm gì.

Điểm can thiệp của túi analog nằm ở những khoảng giữa tưởng như vô nghĩa của đời sống đô thị: trạm xe buýt, hàng chờ, khoảnh khắc ngồi một mình trên ghế đá công viên, lưng ghế quán cà phê, những lúc trước đây người ta đơn giản là… ngồi đó. Smartphone đã chiếm trọn những “khoảng trống” này một cách triệt để và hiệu quả, bằng hỗn hợp giải trí, tin tức, phẫn nộ và khen ngợi đan xen, luôn sẵn sàng chỉ sau một cú vuốt tay.

Vấn đề nằm ở chỗ trạng thái luôn sẵn sàng phản hồi, luôn bị gọi tên, luôn có cảm giác điều gì đó đang diễn ra ở đâu đó mà mình có thể bỏ lỡ khiến hệ thần kinh kiệt sức. Công nghệ số ngày càng tinh vi trong việc phát hiện đúng thời điểm ta mệt mỏi, cô đơn hay chán nản để gợi thêm một lượt mua sắm, một đoạn clip xoa dịu, một thông báo đủ kích thích để ta ở lại thêm vài phút. Thứ từng được quảng bá như “kết nối” dần trở nên giống một dạng bám đuổi vô hình, nơi mỗi cú chạm và mỗi giây lướt đều bị ghi nhận, phân tích và tận dụng.

Khi ngay cả thời gian rảnh cũng bị biến thành “nội dung”, người ta đọc sách để chụp ảnh đăng mạng, nấu ăn để quay story, đi xem hòa nhạc để… quay cảnh đám đông đang giơ điện thoại lên. Cảm giác sống thật bị thay thế bằng cảm giác đang biểu diễn cho một khán phòng vô hình, và khoảnh khắc nào không ghi hình lại được bỗng trở nên kém “giá trị”. Trong bối cảnh đó, một chiếc túi giấy bút với vài dụng cụ đan móc lại mang theo lời đề nghị giản dị: làm một việc không cần công chúng, không cần chứng cứ ảnh chụp.

Khi người dùng đưa tay vào túi analog thay vì vào túi áo nơi cất smartphone, một cú “vấp” nhỏ trong thói quen diễn ra. Thay vì kéo newsfeed, họ lôi ra cuốn sổ, bắt đầu một ô Sudoku, đếm mũi kim đan hay gạch vài dòng tự sự. Sau một thời gian, nhiều người nhận thấy năm phút trên xe điện bỗng trở lại đúng là năm phút, không bị nén lại thành một chuỗi video lẫn lộn, và cơ thể – đôi bàn tay, đôi mắt – dường như “có mặt” trong khoảnh khắc hơn.

Điều này không mang tinh thần “phá máy”, không phải lời kêu gọi quay lưng với công nghệ hay tôn thờ một quá khứ chưa từng sống qua. Đó giống một nút chuyển bên trong, được bật lên khi người ta nhận ra hệ thần kinh của mình đã quá tải trước tốc độ và nhịp độ của thế giới số. Ý tưởng “Posting Zero”, chủ động chia sẻ ít đi, thể hiện ít đi, vì một sự tỉnh táo được nuôi dưỡng từ mệt mỏi, bắt đầu lan rộng trong những cộng đồng vốn từng sống bằng việc cập nhật liên tục.

Trong bối cảnh đó, túi analog trở thành một vật dụng hoàn hảo: nó hoạt động tốt nhất khi không ai biết đến, không cần khoe, không cần “unbox”. Không có thuật toán nào can thiệp vào những gì bên trong, không ai bất ngờ xóa mất bộ phim yêu thích vì hết bản quyền, không có “ông lớn” nào tự ý trộn thêm ảnh người lạ vào album riêng tư. Song song với đó là sự trở lại của những hình thức giao lưu rất cũ nhưng lại rất mới: câu lạc bộ đọc sách, nhóm đan len, tụ chơi Mahjong, đội chạy bộ, bữa tối kết nối, nơi sự hiện diện thể chất và thời gian thực quan trọng hơn mọi bức ảnh chụp.

Những hoạt động thường nằm trong túi analog có điểm chung: không thể vội vàng. Một hàng mũi đan sai phải tháo ra và làm lại, một chương sách không thể đọc “tua nhanh”, một câu đố logic đòi hỏi người giải phải ở yên với nó vài phút thay vì nhảy sang một tab khác. Trong một nền văn hóa tôn vinh tốc độ và đa nhiệm, việc kiên trì với một việc chậm rãi như vậy mang sắc thái gần như nổi loạn, bởi nó cho lại người ta một thứ thường vắng bóng trên màn hình: cảm giác hoàn tất.

Việc nhiều thú vui trong túi analog trông giống sở thích của ông bà – thêu thùa, đan lát, làm sổ tay, tô màu – lại trở thành một lớp “ngụy trang” hữu hiệu. Chúng không “ngầu” trong mắt thuật toán, không dễ nhân rộng thành sản phẩm nội dung, không đóng góp vào bất kỳ chỉ số tương tác nào. Cũng chính vì không sinh ra để trở thành nội dung, chúng mở ra một vùng riêng tư nhỏ, nơi sai sót không bị ghi lại và mỗi người có thể tự quyết định điều gì xứng đáng được giữ lại, điều gì đơn giản chỉ cần trôi qua.

Tất nhiên, xu hướng này khó tránh khỏi sẽ bị thương mại hóa. Những gói “trải nghiệm offline” cao cấp, tạp chí giấy in giới hạn, khóa tu tách khỏi mạng, bộ dụng cụ đan len “đã được tuyển chọn” rất có thể sẽ xuất hiện như phân khúc mới của thị trường lối sống. Thế nhưng bản chất của túi analog vẫn tương đối kháng lại làn sóng đó: bất kỳ cuốn sổ nhàu nát, cây bút mực rẻ tiền hay cuộn len mua trong siêu thị đều có thể làm nên cùng một chức năng.

Điều được khôi phục không chỉ là “chất liệu analog” của giấy, vải, len, mà còn là một quyền sâu hơn: quyền được không bị quan sát, quyền làm việc gì đó mà không ai phải biết, quyền có những khoảnh khắc không cần chứng minh giá trị bằng dấu vết dữ liệu. Trong một xã hội ngày càng đánh đồng mức độ hiện diện trên màn hình với giá trị cá nhân, một chiếc túi vải lặng lẽ nằm dưới chân bàn café, chứa vài thứ vụn vặt chậm chạp, có khi lại là tuyên ngôn mạnh mẽ nhất.

Với cộng đồng người Việt tại Đức hay người Đức gốc Việt, hình ảnh túi analog dễ gợi nhớ tới những chiếc túi vải đựng sách tiếng mẹ đẻ, đồ ăn nhà làm hay vài món đồ thủ công mang từ Việt Nam sang như một phần ký ức. Trong nhịp sống di cư nhiều áp lực, việc có một “góc analog mang theo được” – nơi ta đọc một cuốn sách tiếng Việt, ghi lại vài dòng nhớ nhà hay lôi kim chỉ ra khâu lại chiếc áo – cũng là cách rất riêng để giữ thăng bằng giữa hai thế giới. Ở đó, túi analog không chỉ là phản ứng với công nghệ, mà còn là một chiếc “túi ký ức”, giúp mỗi người duy trì sợi dây kết nối thầm lặng với bản sắc của mình giữa đời sống số hóa cao độ ở châu Âu.

Tâm Đan

Bình luận 0

Chưa có bình luận nào.

Khám phá thêm từ ketnoi.de

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc