Thứ Năm, 8/1/2026, 11:30 (GMT+1)

Sinh viên y khoa bị đánh gãy gối giữa phố: cú sốc từ sự thờ ơ và những lỗ hổng điều tra​

Nguồn: Bild.de
0:00 / 0:00

Nordrhein-Westfalen – Đêm giữa tháng 12 tại một khu phố sầm uất ở Essen, nơi các quán bar, ki-ốt đêm khuya và dòng người trẻ tuổi vẫn được coi là “an toàn”, một sinh viên y khoa 23 tuổi bị đánh hội đồng đến mức đầu gối bị nghiền nát ngay trên vỉa hè. Vụ việc không chỉ là một hành vi bạo lực đường phố đơn lẻ, mà phơi bày đồng thời ba vấn đề: sự vô cảm của người xung quanh, sai sót chuyên môn ban đầu và những trễ nải khó hiểu trong quá trình điều tra.

Theo lời kể, sau khi rời một quán rượu Ireland khoảng 3 giờ sáng, nam sinh viên tên Paul cùng hai người bạn ghé vào một ki-ốt ở khu Rüttenscheid để mua đồ uống. Bên ngoài có khoảng 20 người đứng trò chuyện, bầu không khí được cho là khá bình thường trước khi mâu thuẫn bùng lên từ những lời lăng mạ xuất phát từ một người đàn ông trẻ trong nhóm. Khi Paul yêu cầu đối tượng dừng lại, anh lập tức bị đấm vào thái dương, rồi nhanh chóng bị một nhóm khoảng tám người xông vào đấm đá liên tiếp, khiến anh ngã xuống đường.

Điểm gây ám ảnh không kém cảnh bạo lực là phản ứng của những người chứng kiến. Không ai can thiệp, không ai gọi cấp cứu, dù nạn nhân nằm trên mặt đất giữa một đám đông được mô tả là “đông nhưng im lặng”. Trong trạng thái đau đớn và hoảng loạn, chính Paul phải tự mình gọi dịch vụ cấp cứu – một chi tiết đặt ra câu hỏi đáng lo: điều gì đã khiến đám đông biến mất khỏi vai trò nhân chứng và trở thành những người đứng nhìn lạnh lùng?

Từ hiện trường đến bệnh viện, chuỗi sai lầm tiếp tục. Bác sĩ cấp cứu ban đầu được cho là đã đánh giá chấn thương của Paul chỉ là “bầm tím”, thậm chí còn bảo anh “đừng làm quá” và từ chối kê thuốc giảm đau. Kết quả kiểm tra chuyên sâu sau đó tại Bệnh viện Krupp ở Essen cho thấy đầu gối của anh gãy tới bảy chỗ, rách sụn chêm, tổn thương dây chằng chéo – một dạng chấn thương mà các bác sĩ nhận định gần như “không thể nặng hơn được nữa” đối với một khớp gối.

Paul phải trải qua ca phẫu thuật kéo dài khoảng năm giờ, với hệ thống đinh, ốc vít và tấm kim loại cố định các mảnh xương vỡ, trong khi bác sĩ lo ngại anh sẽ sớm cần thay khớp gối nhân tạo. Với một sinh viên y khoa mơ ước trở thành bác sĩ phẫu thuật – nghề đòi hỏi phải đứng hàng giờ trong phòng mổ – điều này đồng nghĩa tương lai nghề nghiệp có thể bị phá vỡ ngay trước khi bắt đầu.

Sai sót trong đánh giá ban đầu không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe bệnh nhân mà còn kéo theo hệ lụy nghiêm trọng cho công tác điều tra. Vì tin rằng nạn nhân chỉ bị thương nhẹ, cảnh sát tại hiện trường không thu thập lời khai nhân chứng, không trích xuất dữ liệu camera giám sát quanh khu vực ki-ốt, để rồi sau đó nhiều đoạn ghi hình đã bị hệ thống tự động ghi đè.

Đáng chú ý, dù mức độ chấn thương nghiêm trọng đã được xác định không lâu sau vụ việc, cảnh sát vẫn mất hơn hai tuần mới phát đi thông báo kêu gọi nhân chứng. Khoảng trống thời gian này khiến việc xác định và truy tìm nhóm tấn công trở nên khó khăn hơn, bởi ký ức nhân chứng phai nhạt, dấu vết vật lý có thể đã biến mất, trong khi dữ liệu hình ảnh bị mất là tổn thất không thể đảo ngược cho quá trình điều tra.

Trong hoàn cảnh đó, gia đình nạn nhân buộc phải chủ động tạo áp lực xã hội. Mẹ của Paul, bản thân là bác sĩ, đã treo thưởng 10.000 euro cho bất kỳ thông tin nào giúp nhận diện và bắt giữ các nghi phạm. Bà kêu gọi nhân chứng và cả những người “biết chuyện nhưng im lặng” hãy liên hệ, kể cả ẩn danh, với hy vọng bù đắp phần nào những thiếu sót ban đầu của hệ thống.

Theo mô tả mà cảnh sát công bố, hai nghi phạm chính được nhận diện ở độ tuổi khoảng từ 16 đến 20, cao từ 1,75 đến 1,85 m, tóc đen xoăn, có vẻ ngoài kiểu “Địa Trung Hải”, mặc áo khoác đen và quần sẫm màu vào thời điểm gây án. Hai người khác trong nhóm được cho là có ria mép, râu cằm, một người thấp hơn với tóc ngắn, cùng với hai phụ nữ đi cùng, dù hai phụ nữ này không trực tiếp tham gia hành vi bạo lực.

Vụ tấn công vào một sinh viên y khoa trẻ ở ngay trung tâm một thành phố lớn đặt ra nhiều câu hỏi vượt ra ngoài phạm vi một án hình sự thông thường. Khi một cộng đồng chứng kiến bạo lực mà không một cuộc gọi khẩn cấp nào được thực hiện, và khi những phút đầu tiên – vốn mang tính quyết định trong cả điều trị y khoa lẫn điều tra – lại bị lãng phí bởi những đánh giá chủ quan, niềm tin vào khả năng tự bảo vệ công dân của hệ thống bị thử thách.

Trường hợp của Paul không chỉ là bi kịch cá nhân với những di chứng suốt đời, mà còn là lời cảnh báo về nguy cơ “bình thường hóa” bạo lực đường phố và thói quen đứng ngoài cuộc của người chứng kiến. Một xã hội an toàn không chỉ phụ thuộc vào cảnh sát và bác sĩ, mà còn vào trách nhiệm công dân của mỗi người – từ việc dám can thiệp, ít nhất là gọi cấp cứu, đến sẵn sàng ra làm chứng khi cần thiết.

Ngọc Anh

Bình luận 0

Chưa có bình luận nào.

Khám phá thêm từ ketnoi.de

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc