Khóa nhà giữa lòng khát nhà: Nghịch lý Munich nhìn từ người dân
Trong khi hàng chục nghìn người thu nhập trung bình và thấp ở Munich mòn mỏi tìm chỗ ở, thành phố này vẫn có 22.000 căn hộ đóng cửa, không đèn, không người, không hơi…

Munich – Cư dân khu Harthof tại Munich đang lo ngại sâu sắc khi dãy cửa hàng lâu năm trên đường Weyprechtstrasse – nơi được coi là “trái tim” của khu phố – chuẩn bị bị phá dỡ để nhường chỗ cho một dự án xây dựng quy mô lớn. Tại đây, người dân từng có quán cà phê nhỏ, cửa hàng văn phòng phẩm, phòng khám bác sĩ và hiệu thuốc, vừa là nơi cung cấp dịch vụ thiết yếu, vừa là điểm hẹn gặp gỡ, trò chuyện hằng ngày, đặc biệt với người già và người sống một mình. Hiệu thuốc tại dãy nhà này dự kiến đóng cửa vào ngày 23.12, khiến nhiều người lo sợ khu vực sẽ rơi vào tình trạng thiếu hụt dịch vụ cơ bản trong nhiều năm tới.
Trong những năm gần đây, Harthof đã chứng kiến hàng loạt dịch vụ bị cắt giảm: quán bia ngoài trời Weyprechthof đóng cửa, chi nhánh bưu điện ngừng hoạt động, phòng khám bác sĩ gia đình cũng đã trả lại mặt bằng, còn chi nhánh ngân hàng Stadtsparkasse bỏ trống từ nhiều năm. Đối với cư dân, khoảng sân nhỏ và dãy cửa hàng trên Weyprechtstrasse gần như là điểm tụ tập cuối cùng còn lại trong khu phố. Một trung tâm gặp gỡ đa thế hệ “Unter den Arkaden” trên đường Dientzenhoferstraße vẫn tổ chức nhiều khóa học, hoạt động và buổi thảo luận, nhưng không phải là quán cà phê để người dân có thể đơn giản ghé qua ngồi uống nước, trò chuyện tự do như trước.
Đảng Cánh tả trong hội đồng thành phố Munich đã lên tiếng cảnh báo rằng Harthof đang thiếu hụt nghiêm trọng các dịch vụ thiết yếu cho đời sống hằng ngày. Đại diện nhóm này về chính sách nhà ở và năng lượng, Christian Schwarzenberger, cho biết họ đang cùng người dân đấu tranh để cứu những cửa hàng còn lại, đồng thời đã đệ trình kiến nghị lên hội đồng thành phố, đề xuất bố trí địa điểm tạm thời – ví dụ trong các container – cho các cơ sở kinh doanh bị ảnh hưởng trong thời gian thi công. Song song đó, cư dân khu vực đã thu thập hơn 700 chữ ký trong vài tuần qua nhằm yêu cầu bảo đảm duy trì nguồn cung cấp dịch vụ cơ bản tại Harthof trong suốt giai đoạn xây dựng.
Dự án mới dự kiến được triển khai ngay trên khu đất hiện có dãy cửa hàng, nhưng thời điểm cụ thể và kế hoạch chi tiết vẫn chưa được chốt vì liên quan đến bốn chủ sở hữu bất động sản, trong đó có công ty nhà ở Münchner Wohnen. Phát ngôn viên Robert Opiela cho biết hiện cần thêm các thỏa thuận và sắp xếp hợp đồng trước khi có thể khởi công, nên chưa thể đưa ra mốc thời gian cụ thể, trong khi ở khu Harthof West (Karl-Postl-/Parlerstraße), một số tòa nhà khác của công ty này đã và đang được dỡ bỏ, đúng theo kế hoạch đề ra. Các tòa nhà trên Weyprechtstrasse được xây từ những năm 1950, cư dân thừa nhận việc cải tạo là cần thiết sau nhiều thập kỷ xuống cấp, nhưng không ít người khó chấp nhận việc phá dỡ hoàn toàn để xây mới thay vì sửa chữa, nâng cấp.
Việc mất phòng khám bác sĩ ngay trong khu phố là cú đánh lớn với nhiều người cao tuổi. Cư dân Heidi Porcarea cho biết phòng khám gần nhất cách đó hơn một cây số, là quãng đường không hề dễ dàng với người già sống một mình, nhất là vào mùa đông hoặc khi sức khỏe yếu. Bên cạnh đó, ngay cả khi chấp nhận đi xa hơn, họ vẫn gặp khó khăn trong việc đặt lịch khám vì nhiều phòng khám đã quá tải, bệnh nhân phải xếp hàng dài, có nơi không nhận thêm bệnh nhân mới.
Trong khi đó, Hiệp hội Bác sĩ Bảo hiểm Y tế bang Bavaria (KVB) lại cho rằng toàn bộ khu vực quy hoạch Munich đang ở tình trạng “thừa cung” với mức độ cung ứng đạt 114%. Theo lập luận của KVB, với hạ tầng giao thông công cộng được đánh giá là thuận lợi, người dân các quận, phường có thể chấp nhận đi xa hơn để tiếp cận dịch vụ y tế trong “khoảng cách hợp lý”. Cách nhìn này khiến nhiều người dân Harthof cảm thấy khoảng cách giữa thống kê trên giấy tờ và đời sống thực tế của họ ngày càng lớn, khi việc di chuyển và chờ đợi trở thành gánh nặng không nhỏ đối với nhóm yếu thế, đặc biệt là người già.
Nhiều cư dân thừa nhận họ không phản đối hoàn toàn việc phát triển đô thị, nhưng lo sợ rằng quá trình này đang diễn ra mà thiếu sự cân bằng giữa xây mới và giữ lại những điểm tựa xã hội đã gắn bó với cộng đồng suốt nhiều thập kỷ. Với họ, dãy cửa hàng trên Weyprechtstrasse không chỉ là nơi mua thuốc, gửi thư hay uống cà phê, mà là nơi để nhìn thấy gương mặt quen, trao nhau vài câu chuyện ngắn, cảm nhận mình vẫn thuộc về một cộng đồng. Nỗi lo lớn nhất của người Harthof là đến một ngày, ngay cả “trái tim” khu phố – không gian gặp gỡ giản dị ấy – cũng biến mất trong tiếng máy xúc và những bản vẽ quy hoạch mới.
Bạn chưa nhập nội dung bình luận.
Chưa có bình luận nào.
Bình luận 0