Tết Việt trong mắt cô gái Đức – Hà Lan ở Hà Nội
Sau hơn 5 năm sinh sống tại Việt Nam, Carina van Weelden, cô gái mang hai quốc tịch Đức và Hà Lan, coi kỳ nghỉ Tết Nguyên đán là khoảng thời gian yêu thích nhất…
Việt Nam – Sáng 27 Tết, trong cái nắng hanh nhẹ của vùng quê Diên Khánh (Khánh Hòa), Bichev Aleksandr Sergeevich, 40 tuổi, xách chiếc giỏ tre lững thững dạo giữa những sạp hàng ở chợ làng, trông không khác gì một người đàn ông Việt tất bật sắm Tết cho gia đình. Dừng trước sạp hoa cúc, anh cúi xuống nhấc từng chậu, ngắm kỹ bông, lá rồi mới chọn, miệng nói tiếng Việt rành rọt: “Lấy cho con cặp này, bông to, lá xanh mới bền”, không quên trả giá đôi câu trước khi cười chào bà chủ sạp. Nhiều tiểu thương bật cười thích thú, vừa ngạc nhiên vừa quý mến vì “anh Tây” đi chợ, chọn hoa, mặc cả… còn thành thạo hơn cả nhiều ông chồng ở quê.
Vợ anh, chị Mỹ Trinh, 31 tuổi, kể Tết năm nay chính chồng là người giục vợ sớm thu xếp công việc trong thành phố để đưa con về quê ngoại. Aleksandr bảo muốn tự tay lo mọi thứ, từ chọn bánh kẹo, mua hoa chưng bàn thờ đến dọn dẹp nhà cửa, để “ra dáng rể Việt” mỗi khi họ hàng, xóm giềng ghé thăm. Đối với anh, đó không chỉ là phép lịch sự mà còn là cách bày tỏ sự trân trọng với gia đình vợ, với vùng đất đã đón mình như người con trong nhà.
Ít ai nghĩ rằng cách đây vài năm, người đàn ông đến từ xứ sở bạch dương này từng “choáng váng” vì Tết Việt. Mùa Tết đầu tiên làm rể, năm 2019, Aleksandr gần như kiệt sức vì lịch trình dày đặc từ sáng tới khuya: dọn nhà, nấu nướng, chúc Tết, tiếp khách, rồi nhậu nhẹt triền miên. Với anh, năm mới ở Nga vốn là quãng thời gian để nghỉ ngơi, thư giãn bên gia đình, còn ở Việt Nam, nhất là ở quê, cả nhà lại lao vào dọn dẹp đến từng kẽ ghế gỗ chạm trổ, xịt rửa mái nhà, quét lại tường và ra mộ phần tổ tiên. Nhiều lúc mệt mỏi, anh tự hỏi sao người Việt lại chọn cách bắt đầu năm mới bằng một khối lượng công việc lớn như vậy.
Thời gian đầu, Aleksandr ngại nhất là các bữa nhậu ngày Tết. Anh không quen việc nâng ly liên tục, hết mâm trong nhà lại qua nhà hàng xóm, họ hàng, mỗi nơi một chút nhưng cộng lại thành rất nhiều. Không muốn làm mất vui, anh phải khéo léo từ chối, tìm lý do xin rút sớm, dần dần học cách uống chậm, ăn nhiều, trò chuyện nhiều hơn là “uống cho hết”. Những buổi tối trở về phòng, anh bảo với vợ mình “kiệt sức hơn cả đi làm”, nhưng vẫn cố gắng quan sát, ghi nhớ từng nghi thức, từng thói quen của gia đình vợ.
Sau 6 năm làm rể Việt, cảm giác sợ hãi mỗi mùa xuân đã nhường chỗ cho sự chờ đợi và chủ động. Từ chỗ lóng ngóng đứng nép sau lưng vợ trong những buổi cúng, bây giờ Aleksandr có thể một mình chuẩn bị mâm tất niên, bày biện gọn gàng, chỉnh tề theo đúng thứ tự mà mẹ vợ hướng dẫn. Anh thuộc tên từng món, hiểu vì sao phải có mâm ngũ quả, vì sao trong nhà nhất định phải có hoa cúc, hoa vạn thọ, vì sao khói hương ngày cuối năm lại quan trọng đến vậy. Lời khấn ban đầu chỉ là vài câu học thuộc, nay đã trở thành những câu chào hỏi, cầu mong bình an mà anh tự điều chỉnh, nói bằng tiếng Việt với giọng pha lơ lớ nhưng đầy thành tâm.
Không chỉ dừng ở chuyện cúng bái, Aleksandr còn quen dần với nhịp sống Tết ở quê. Anh tham gia dọn mộ chung với đại gia đình, lấm bùn, cầm chổi, xách nước như bao người họ hàng khác. Trên đường làng, anh chủ động chào hỏi, chúc Tết hàng xóm bằng những câu phổ biến như “Chúc mừng năm mới”, “An khang thịnh vượng”, “Vạn sự như ý”, khiến nhiều cụ già bật cười khen “thằng rể Tây mà còn Việt hơn cả tụi nhỏ”. Lũ trẻ trong xóm thích quấn quýt theo anh, vừa tập nói vài từ tiếng Nga, vừa đếm phong bao lì xì được “chú Alex” phát đầu năm.
Với vợ, sự thay đổi của chồng được nhìn rõ nhất ở thái độ. Nếu những cái Tết đầu, anh hay than mệt, sợ ồn ào, thì nay chính anh là người lên danh sách cần mua gì cho Tết, căn dặn vợ gọi điện hỏi thăm bố mẹ, chuẩn bị quà cho anh em bên ngoại. Chị Trinh bảo, điều khiến chị xúc động nhất là việc chồng luôn cố gắng gìn giữ nếp nhà của gia đình vợ, từ cách bày mâm cơm chiều 30 đến việc nhắc mọi người tập trung trước bàn thờ đúng thời khắc giao thừa. Anh bảo, nếu đã chọn Việt Nam là nơi gắn bó lâu dài, thì việc hòa vào văn hóa Tết, vào đời sống của gia đình là điều tự nhiên.
Bạn chưa nhập nội dung bình luận.
Chưa có bình luận nào.
Bình luận 0