Thứ Sáu, 16/1/2026, 08:13 (GMT+1)

Bài luận nước mắm và hành trình chạm tới 6 học bổng Mỹ của nữ sinh Việt

Việt Nam – Ở tuổi 18, khi nhiều bạn bè còn loay hoay chọn ngành, chọn trường, Phạm Mai Hương – học sinh lớp 12 chuyên tiếng Trung, Trường THPT Chuyên Ngoại ngữ (Đại học Quốc gia Hà Nội) – đã cầm trong tay 6 suất học bổng toàn phần và bán phần từ các trường đại học Mỹ, sau khi gây ấn tượng mạnh với một bài luận tưởng như rất “đời thường”: nước mắm.

Thay vì nói về những thành tích “đẹp” trên hồ sơ, Hương chọn cách kể câu chuyện của mình qua bữa cơm gia đình, qua bát nước mắm ở giữa mâm – thứ gia vị gắn với ký ức, nếp sống và cả cách cô nhìn về bản sắc Việt trong môi trường toàn cầu hóa.

Bài luận từ bát nước mắm

Trong bộ hồ sơ gửi tới các trường, Hương đặc biệt ấn tượng với bộ câu hỏi luận phụ của Texas Christian University (TCU), ngôi trường sau này được em chọn “chốt” để theo học theo diện ED1 (Early Decision 1).

Ở bài luận về “Diversity”, yêu cầu thí sinh nói về sự khác biệt của bản thân và cách hòa nhập trong một cộng đồng đa văn hóa, Hương quyết định không đi vào những “từ khóa” thường thấy như đa ngôn ngữ, hoạt động ngoại khóa hay thành tích học tập, mà khai thác hình ảnh nước mắm – thứ mà em gọi là “quốc hồn quốc túy” của người Việt.

Hương mô tả cảnh mọi người quây quần bên mâm cơm, cùng chấm chung một bát nước mắm, như một nghi thức gắn kết vô hình giữa các thế hệ, giữa người thân sau một ngày dài. Từ đó, em hình dung sẽ mang bát nước mắm ấy đến TCU, đến hội sinh viên Việt Nam nhớ nhà và cả những người bạn quốc tế chưa từng nếm thử, như một cách giới thiệu văn hóa Việt và xây dựng những kết nối mới.

Cách tiếp cận này cho thấy Hương hiểu khá sâu một nguyên tắc quan trọng của tuyển sinh Mỹ: hội đồng tuyển sinh không chỉ đọc nội dung, họ đang tìm kiếm cách thí sinh suy nghĩ, quan sát và biến trải nghiệm cá nhân thành góc nhìn độc đáo về thế giới. Một chi tiết quen thuộc, nếu được “kể lại” với chiều sâu văn hóa, hoàn toàn có thể trở thành điểm nhấn cạnh tranh.

“Sự khác biệt” không cần phải kịch tính

Trong một đề luận phụ khác (không bắt buộc), trường cho phép thí sinh gửi một câu chuyện, bài thơ, bản nhạc hoặc bức ảnh để thể hiện một góc nhìn khác về bản thân. Hương chọn kể lại khoảnh khắc khiến em nhận ra “trở thành siêu anh hùng không phải là điều không thể”.

Nhân vật “siêu anh hùng” ở đây không phải là những hình tượng phi thường trong truyện tranh, mà là cách Hương tự định nghĩa lại vai trò của mình qua việc sẵn sàng giúp đỡ người khác từ những hành động rất nhỏ. Với em, chỉ cần góp phần thay đổi ngày hôm đó của một người theo hướng tích cực, mình đã là “siêu anh hùng” trong câu chuyện của họ.

Nếu ở bài luận nước mắm, Hương cho thấy năng lực kết nối bản sắc cá nhân với cộng đồng, thì ở câu chuyện “siêu anh hùng”, em bộc lộ hệ giá trị nội tại – lòng trắc ẩn, tinh thần chủ động và ý thức trách nhiệm với môi trường xung quanh. Đây là những phẩm chất mà nhiều trường đại học Mỹ đánh giá cao, bởi chúng dự báo cách sinh viên tương lai sẽ góp phần vào đời sống học đường.

Từ hồ sơ đến “bức tranh toàn thể”

Nhìn lại hành trình nộp hồ sơ, Hương chia sẻ rằng không có một yếu tố đơn lẻ nào giúp em thuyết phục hội đồng tuyển sinh. Thay vào đó, toàn bộ hồ sơ – từ bảng điểm, hoạt động ngoại khóa, bài luận chính, các bài luận phụ tới thư giới thiệu – tạo nên một “bức tranh rộng và toàn thể” về con người em.

Bức tranh đó bao gồm một nữ sinh chuyên tiếng Trung, có nền tảng học tập tốt, nhưng không cố “đánh bóng” bản thân mà kiên trì kể những câu chuyện rất đời thường, nhất quán với hình ảnh một người trẻ gắn bó với gia đình, văn hóa quê hương và sẵn sàng mở lòng trong môi trường quốc tế. Cách “kể mình” đó giúp hồ sơ có chiều sâu, tránh rơi vào tình trạng nhiều thành tích nhưng thiếu chất kết nối.

Chọn TCU làm điểm đến, Hương không giấu chuyện từng có giai đoạn hoài nghi năng lực bản thân khi so sánh với những bảng thành tích “khủng” của bạn bè cùng trang lứa. Tuy vậy, thay vì cố gắng trở thành bản sao của người khác, em học cách nhận diện thế mạnh và điểm yếu riêng, từ đó xây dựng chiến lược ứng tuyển phù hợp với câu chuyện cá nhân của mình.

Giá trị của một bài luận “rất Việt”

Câu chuyện của Hương không chỉ dừng ở việc đỗ 6 học bổng Mỹ, mà gợi ra một hướng đi đáng suy ngẫm cho nhiều học sinh Việt đang chuẩn bị hồ sơ du học. Trong bối cảnh không ít bạn cố gắng “nhập khẩu” những chủ đề luận mang màu sắc quốc tế, một bài luận xoay quanh nước mắm – bữa cơm gia đình – cho thấy nguồn chất liệu bản địa phong phú mà lâu nay đôi khi bị bỏ quên.

Các trường đại học Mỹ tuyển sinh toàn cầu không phải để tìm những hồ sơ giống nhau, mà để lấp đầy bức tranh đa sắc màu của cộng đồng học thuật. Ở đó, một thí sinh hiểu và trân trọng văn hóa của chính mình, biết cách truyền tải nó bằng ngôn ngữ sáng tạo và chân thực, sẽ có lợi thế riêng so với những câu chuyện được “chuẩn hóa” theo khuôn mẫu.

Đằng sau một bài luận được đánh giá cao là khả năng quan sát tinh tế và sự thành thật với trải nghiệm cá nhân. Nước mắm trong câu chuyện của Hương vì thế không chỉ là gia vị, mà là biểu tượng của sự kết nối: giữa gia đình và xã hội, giữa Việt Nam và thế giới, giữa truyền thống và khát vọng hội nhập của một thế hệ trẻ.

Bản lĩnh của người trẻ trước áp lực thành tích

Hành trình xin học bổng của Hương cũng phản chiếu tâm trạng chung của nhiều học sinh giỏi tại các trường chuyên: vừa nỗ lực bứt phá, vừa chịu không ít áp lực vô hình từ những bảng thành tích liên tục được chia sẻ. Hương thừa nhận có lúc hoài nghi năng lực, nhất là khi so sánh với hoạt động ngoại khóa “dày đặc” của bạn bè.

Điều giúp em đi tiếp không phải là việc chạy theo thêm giải thưởng, mà là điều chỉnh cách nhìn: chấp nhận mỗi người có xuất phát điểm, điều kiện và thế mạnh riêng, từ đó tập trung vào việc kể thật tốt câu chuyện của chính mình thay vì “nhồi” hồ sơ cho giống ai đó.

Trong một môi trường tuyển sinh coi trọng cá tính, bản lĩnh này có ý nghĩa không kém điểm số. Nó giúp người trẻ tránh được vòng xoáy “thành tích vì thành tích”, đồng thời nuôi dưỡng sự bền bỉ – yếu tố quan trọng khi bước vào đời sống đại học và môi trường quốc tế đầy cạnh tranh.

Từ bát nước mắm đến khát vọng hội nhập

Việc một nữ sinh Việt dùng hình ảnh nước mắm để ghi dấu ấn với 6 trường đại học Mỹ cho thấy hành trình đi ra thế giới không đồng nghĩa với việc phải bỏ lại những điều thân thuộc phía sau. Ngược lại, chính sự thấu hiểu gốc rễ văn hóa giúp người trẻ tự tin hơn khi bước vào một cộng đồng đa quốc gia.

Thế hệ học sinh như Hương đang góp phần định hình một hình ảnh mới về du học sinh Việt: không chỉ chăm chỉ, nhiều thành tích, mà còn có khả năng kể những câu chuyện sâu sắc về nơi mình sinh ra, lớn lên, và sẵn sàng chia sẻ điều đó với bạn bè quốc tế.

Từ bát nước mắm trên mâm cơm gia đình ở Hà Nội đến khuôn viên một trường đại học tại Mỹ, khoảng cách địa lý là rất lớn, nhưng khoảng cách về giá trị có thể được thu hẹp đáng kể nếu mỗi hành trình du học bắt đầu bằng câu hỏi: mình là ai, và mình muốn kể gì về nơi mình thuộc về. Câu trả lời của Hương, qua bài luận nước mắm, đã cho thấy một lựa chọn giản dị mà giàu sức nặng.

Chi Linh

Bình luận 0

Chưa có bình luận nào.

Khám phá thêm từ ketnoi.de

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc