Không khí khai mạc Đại hội XIV tại Hà Nội
Sáng 19/1, trong tiết trời se lạnh đầu năm, Tổng Bí thư Tô Lâm cùng lãnh đạo Đảng, Nhà nước và các đại biểu dự Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV đã vào…

Thiên đường máu, bộ phim của đạo diễn Hoàng Tuấn Cường, đang trở thành hiện tượng khi nhanh chóng vươn lên dẫn đầu doanh thu phòng vé tại Việt Nam, thậm chí có thời điểm vượt qua cả bom tấn Avatar 3 trong thống kê doanh thu ngày. Sau gần một tuần công chiếu, phim đã thu về hơn 61 tỷ đồng và được dự đoán có khả năng trở thành tác phẩm Việt đầu tiên cán mốc 100 tỷ đồng trong năm 2026, một con số cho thấy sức bật đáng kể của điện ảnh nội địa ngay từ đầu năm.
Ra rạp đúng dịp Tết Dương lịch 2026, Thiên đường máu chọn một chủ đề gai góc: nạn buôn người qua biên giới – một vấn nạn nhức nhối nhưng hiếm khi được đưa lên màn ảnh rộng Việt Nam một cách trực diện. Trong bối cảnh khán giả ngày càng quan tâm đến các câu chuyện phản ánh mặt tối đời sống, việc một bộ phim thương mại dám đi vào vùng đề tài dữ dội, nặng nề đã tạo nên hiệu ứng tò mò mạnh mẽ, kéo người xem đến rạp không chỉ vì giải trí mà còn vì nhu cầu đối diện với hiện thực.
Câu chuyện phim mở ra bằng hành trình đi tìm em gái của nhân vật chính, nhưng nhanh chóng biến thành cơn ác mộng khi anh bị lừa bán vào trại buôn người – nơi những người Việt bị tra tấn, chích điện, đánh đập, bỏ đói và bị ép đi lừa đảo qua mạng như một mắt xích trong dây chuyền tội phạm xuyên biên giới. Đường về quê hương bị đẩy ra xa như một ảo vọng, còn thân phận con người trở nên mong manh khi nạn nhân có thể bị đánh đến chết rồi bị mổ lấy nội tạng nếu không “hoàn thành chỉ tiêu” lừa tiền. Tầng bi kịch ở đây không chỉ là bạo lực thể xác, mà còn là sự tha hóa tinh vi khi nạn nhân bị buộc phải trở thành kẻ đi lừa những người đồng cảnh ngộ với mình.
Ở khía cạnh thị trường, Thiên đường máu cho thấy một xu hướng đáng chú ý: phim Việt thành công nhờ đánh trúng mối quan tâm thời sự thay vì chỉ dựa vào hài hước hay tình cảm nhẹ nhàng như giai đoạn trước. Sự phát triển của mạng xã hội và các vụ việc liên quan đến lừa đảo, buôn người, cờ bạc trực tuyến… khiến khán giả quen thuộc với những câu chuyện tưởng như chỉ có trong phim, từ đó tạo nên sự đồng cảm và nhu cầu được “thấy” vấn đề của chính xã hội mình trên màn ảnh.
Không thể phủ nhận chiến lược phát hành và truyền thông góp phần quan trọng vào cú hích doanh thu. Bộ phim sở hữu dàn diễn viên quen thuộc với khán giả truyền hình và điện ảnh như Quang Tuấn, Quách Ngọc Ngoan, Thanh Hương, cùng sự xuất hiện của ca sĩ Hoài Lâm trong vai trò vừa diễn viên vừa thể hiện ca khúc nhạc phim – yếu tố giúp tác phẩm dễ tiếp cận nhiều nhóm khán giả khác nhau. Ê-kíp cũng tổ chức cinetour, gặp gỡ khán giả tại nhiều cụm rạp, qua đó gia tăng độ nhận diện, tạo cảm giác “sự kiện” chứ không chỉ là một suất chiếu thông thường.
Tuy nhiên, sự bùng nổ doanh thu không đồng nghĩa với việc Thiên đường máu được đánh giá cao về mặt nghệ thuật. Không ít ý kiến cho rằng kịch bản còn nặng tính minh họa, sử dụng nhiều tình tiết phi lý để đẩy cảm xúc thay vì xây dựng một logic nội tại chặt chẽ cho thế giới tội phạm trong phim. Nhiều câu thoại bị phê bình là mang màu sắc diễn ngôn, giáo huấn, “văn vở” và thiếu sự chân thực mộc mạc vốn có của những phận người bị dồn đến đường cùng.
Nhìn ở góc độ xã hội, việc một bộ phim thương mại về nạn buôn người có thể dẫn đầu phòng vé mang ý nghĩa vượt ra ngoài phạm vi rạp chiếu. Tác phẩm – dù còn nhiều hạn chế – đã vô tình trở thành chất xúc tác để dư luận quan tâm hơn đến những đường dây lừa đảo, bóc lột lao động, ép buộc phạm pháp mà báo chí nhiều năm qua liên tục cảnh báo. Khi nỗi sợ bị lừa, bị dụ dỗ sang nước ngoài làm việc rồi rơi vào “trại” bất hợp pháp đã là nỗi ám ảnh của nhiều gia đình, việc nhìn thấy câu chuyện ấy trên màn ảnh khiến vấn đề trở nên cụ thể, gần gũi và thôi thúc người xem đặt thêm câu hỏi.
Từ phía người làm phim, Thiên đường máu cũng đặt ra bài toán mới: khán giả đang sẵn sàng trả tiền cho những câu chuyện gai góc, nhưng họ cũng đòi hỏi một ngôn ngữ điện ảnh tinh tế, kịch bản chặt chẽ và diễn xuất thuyết phục hơn. Nếu chỉ dừng lại ở việc “bắt trend” đề tài mà chưa đi sâu vào chiều sâu tâm lý, cấu trúc tội phạm hay thân phận con người, phim rất dễ rơi vào vùng an toàn: gây sốc, gây chú ý nhưng nhanh chóng bị lãng quên và nhường chỗ cho hiện tượng mới.
Sự xuất hiện của những tác phẩm như Thiên đường máu cho thấy điện ảnh Việt đang tìm cách đi gần hơn với hiện thực, dám chạm vào vùng tối thay vì chỉ tô vẽ những giấc mơ lãng mạn. Cú hích phòng vé trước một đối thủ nặng ký như Avatar 3 – dù chỉ tính theo ngày – là tín hiệu cho thấy khi được đối xử một cách nghiêm túc cả về đề tài lẫn chiến lược phát hành, phim Việt hoàn toàn có thể cạnh tranh sòng phẳng với bom tấn ngoại ngay trên sân nhà. Vấn đề còn lại là những thành công này có được chuyển hóa thành động lực để đầu tư tốt hơn cho kịch bản, diễn viên và ngôn ngữ điện ảnh, hay chỉ trở thành một trường hợp ăn may khó lặp lại.
Bạn chưa nhập nội dung bình luận.
Chưa có bình luận nào.
Bình luận 0